Anime - Manga Vietnam fanclub

Nơi giao lưu, trao đổi, chia sẻ, vui chơi của các A-M fan!!!
 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [Echo_of_Noise] Forgotten

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Echo_of_Noise
The Fool


Tổng số bài gửi : 56
Card : 102
Spell : 28
Join date : 25/12/2010

Bài gửiTiêu đề: [Echo_of_Noise] Forgotten    Wed Feb 22, 2012 11:41 pm

Tên truyện : Forgotten
Tác giả : Echo
Thể loại : tình cảm , lãng mạn, hơi hướng năng lực siêu nhiên , tragedy
Tình trạng : đang viết
Giới thiệu :
Đây là phần tiếp theo hay còn gọi là phần 2 của truyện Confidences. Câu truyện sẽ được kể theo ngôi thứ 3 thay vì ngôi thứ nhất kiểu nhật ký như phần 1

Bạn nào chưa đọc phần một thì mình khuyên bạn nên đọc , truyện nó có liên quan đến nhau mà .
Link phần 1 :Ấn vào đây

Echo sẽ không nói dài dòng nữa xin được vào truyện .


Arc 2 :Forgotten



“Đau đớn ….

2 từ ngắn gọn miêu tả cuộc đời tôi

Dù bây giờ , có đau đến mấy …

Thì …

Vẫn không đau bằng cái lúc đó”

Bao nhiêu ngày qua , quyển nhật ký đã bị lãng quên từ khi chủ của nó không viết nữa, nó cứ như bị chôn vùi … cho đến khi có người đã tìm nó và đào lên.


*****
Cái lần cuối cùng mà Lucy viết nhật ký là vào cái ngày chủ nhật đầy nắng ấm. Tuy nhiên , chìm trong tâm trạng đau khổ , cô cảm thấy dù trời có đẹp bao nhiêu , dù trời có tươi sáng bao nhiêu , đối với cô chỉ là màu xám não nề. Cô đã khóc rất nhiều lần đến nỗi mắt của cô đã quầng đỏ , những trang giấy hay nét mực đều bị nhòe.
Dù gì cô vẫn là một cô gái bình thường với những ao ước bình thường , cô thật sự muốn làm bạn với mọi người , muốn cùng được đi mua sắm với bạn bè hay tâm sự về người mình thích,…. nhưng dường như những điều đó càng ngày càng xa vời , cảm giác như chúng đang tránh xa cô chứ không phải cô đẩy chúng nó ra.

“Mày ơi , con kia là Lucy Flander phải không?”

“Tao nghe nói rằng nó là đứa không cha không mẹ , nó vào đây là nhờ tổng điều hành bộ giáo dục phải không ?”

“Thật ra chả ai muốn chăm sóc nó đâu , chả qua là hiện tại đang có cái chính sách xóa nạn mù chữ nên mới cho tất cả trẻ mồ côi được đi học .”

“Con đấy nó không bằng một đứa mồ côi”

“Con đấy chả đáng để chúng ta nói chuyện “

“E hèm , chỗ này không dành cho một đứa hạ cấp như mày”

“Phiến ra chỗ khác cho nước nó sạch nha “


Và mọi chuyện càng tệ hơn vào cái ngày chủ nhật đầy nắng ấm đấy , đấy là cái ngày cô đã mất đi một thứ nữa . Là tự do.



“Chúng ta đến bắt ngươi , Lu…. À không , số 13.”

*****
“Đã quen hết rồi .

Tôi đã quen cái cảm giác đau đớn rồi

Nên

Kể cả khi

Tôi phát hiện ra

Nếu mình không phải là
người

Thì cũng chả sao cả “



Chapter 1 : Diary ‘s memories – Tears drop
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Velvet Lucidia
The Fool


Tổng số bài gửi : 82
Card : 142
Spell : 31
Join date : 21/05/2011
Đến từ : Hang Thập Tịch

Bài gửiTiêu đề: Re: [Echo_of_Noise] Forgotten    Tue May 01, 2012 10:03 pm

Đến rồi! Xuất hiện rồi! Viết tiếp đi Echo ơi !!!!!!!!!! Vẫn ngắn gọn, súc tích và tràn đầy tình cảm, I like it !!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Echo_of_Noise
The Fool


Tổng số bài gửi : 56
Card : 102
Spell : 28
Join date : 25/12/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Echo_of_Noise] Forgotten    Fri May 04, 2012 4:13 pm

Cảm ơn Velvet , chap này chúng ta sẽ biết được một bí mật
Rất xin lỗi mọi người , Echo bận quá , bài tập và đề cương nhiều nên Echo mãi mới up được chap mới
Chapter 2 đây , chap này có lẽ hơi có hint lãng mạn một chút .


Nhạc



Chapter 2 : Promise


“Ê , hình như con Lucy nó biến mất rồi thì phải ?”

“Ừ mấy ngày nay không thấy nó nữa, thích nhỉ”

“Đâu , tao nhớ là nó toàn nghỉ lâu lâu rồi mới đi học mà ?”

“Cái thằng mồm thối này , mày nói thế biết đâu có điểm gở thì sao ?”

“Yên tâm đi , tao nghe nói thì như con đấy bị người ta bắt về trại đấy mà”

Học sinh lớp đang bàn tán xôn xao thì một tiếng bước chân phát ra là tất cả đều im lặng. Cô ta lạnh lùng đi qua đám con trai bàn tán rồi ngồi vào chỗ của mình. Mọi ánh mắt dồn về phía cô .

“Thế mà cứ tưởng ….”

********
Đến giờ nghỉ , cô lên sân thượng , tận hưởng cảm giác gió bay qua làn tóc và quan sát mọi người từ trên cao.

“Ê” – một giọng nói quen thuộc cất lên ,cô quay lại .

Là “hắn”

Cô đứng người lại , mắt như chuẩn bị rưng rưng nước mắt , tuy vậy , cô vẫn cố gắng tỏ ra bình thường .
“Sao thế ?” – “hắn” lại hỏi tiếp
“Chả có gì ?” – cô đáp lại với cái giọng lạnh nhạt .
“Cơ mà tớ tìm thấy cái này ở nhà cậu “- hắn mới đưa cho cô ấy 1 thứ , đó là quyển nhật ký. Cô mới cầm lấy nó và giở ra xem .
.....
.....

“Xoẹt !!!”


Trong giây lát , cô đã xé nó đi

“Hãy quên hết tất cả mọi thứ đi . Lucy Flander ngày đó đã không còn tồn tại” – tuy rằng cô cố gắng không để lộ cảm xúc , câu nói đó vẫn có chút gượng gạo , như chuẩn bị oà khóc rồi bước đi. Cô cố gắng , cố gắng để cậu ta có thể nhìn thấy những cảm xúc bên trong mình .

“Khoan đã !” – giọng nói cất lên , cô ngưng người lại.

“Dù tớ đã có bạn gái , nhưng cậu vẫn là bạn của tớ.” – câu nói này đã khiến cô quay lại

“Tớ sẽ không bỏ rơi cậu , sẽ không đối xử cậu tệ hại , sẽ không khiến cậu tổn thương. Tớ..” – “hắn” ngưng lại ,“ Tớ sẽ luôn là bạn của cậu”
….
…….
Hạnh phúc có lẽ là cảm xúc mà cô cảm nhận.

“Cảm ơn”




“ Ignacio Flander “



Note :
Làm ơn đọc xong chap này:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Echo_of_Noise
The Fool


Tổng số bài gửi : 56
Card : 102
Spell : 28
Join date : 25/12/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Echo_of_Noise] Forgotten    Sun May 06, 2012 12:02 am

Tình hình là cảm giác như Echo càng ngày càng đi khác với ý định ban đầu , mong mọi người thứ lỗi



Chapter 3 : Live

“Tông đồ thứ 13 đã phản bội Chúa”


"Người ta luôn kiêng kị con số đó "


“ Cho nên , ngươi không có quyền được tồn tại , số 13”



“ Tôi chỉ muốn là được sống , điều đó có phải cái tội không ?”

*************

Một buổi sáng thứ bảy , cậu tỉnh dậy , lúc đó đang có cơn mưa to. Ignacio bỗng nhớ lại những gì đã xảy ra vào ngày hôm qua . Dường như cô ấy đã đỡ buồn hơn khi cô gọi tên cậu.
Cậu thật sự không thích cái tên “Ignacio” lắm . Nó nghe rất kỳ cục và buồn cười . Ở trường, bạn bè và thầy cô thường gọi cậu bằng hội trưởng hoặc chủ tịch hay tên họ thay vì tên cậu . Có lẽ người duy nhất trong trường từng gọi tên cậu là cô ta. Cảm giác đó nó rất thân quen vì từ trước đến giờ chỉ có 2 người duy nhất hay gọi tên cậu : là cha nuôi cậu và cô ấy.

**************

Salvatore Flander , ông là một nhà bác học lỗi lạc . Ông đã phải lòng một người phụ nữ .Hai người đã cưới và sống với nhau hạnh phúc nhưng không mãi mãi. Ông rất yêu vợ mình , bà Luciana Flander. Tuy nhiên , đã có nhiều biến cố .

“Salvatore à , em luôn muốn được có một cô con gái tên là “Lucy

Sau khi bà chết , ông chôn mình vào các thí nghiệm và công việc.Ông bắt đầu xa lánh xã hội và tách biệt mình ra . Một ngày, ông bắt đầu nhận nuôi trẻ .Ông là người đã nhận nuôi và đặt cái tên này cho cậu. Ông là cha nuôi của cậu. Tuy Salvatore hơi lập dị , nhưng đối với cậu, ông vẫn là một người cha tốt. Cậu yêu quí ông như cha ruột mình, cho nên , theo một khía cạnh , cậu vẫn thích yêu quí cái tên mà ông đặt cho mình.Đáng tiếc rằng 6 năm trước , ông đã chết .


“HÃY CÚT ĐI VÀ ĐỪNG BAO GIỜ QUAY LẠI !!!”

********

Cô không ngủ được , nhìn cái đồng hồ lờ đờ. Cô thầm suy nghĩ lung tung, chưa bao giờ mà cô sợ cái chết như bây giờ . Cô bỗng nhiên càng ngày càng muốn sống và bắt đầu sợ cái chết. Cô sợ rằng nếu chết thì cô sẽ không gặp lại được “hắn”, cô không muốn mất người bạn duy nhất của mình . Dần dần , cô nhận ra mình đang ích kỉ . Liệu đó có phải là tội không ? Cô suy nghĩ suốt . Cô là một thứ không đáng sống, cô phải chết để mọi người yên thân .

“Thật nực cười”


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Echo_of_Noise
The Fool


Tổng số bài gửi : 56
Card : 102
Spell : 28
Join date : 25/12/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Echo_of_Noise] Forgotten    Mon May 14, 2012 5:52 pm


Chapter 4 : Forgotten feeling - Trust



“Đang ngủ à ?” – một giọng nói cất lên , cô liền quay lại.
Bây giờ là buổi sáng , trời vẫn mưa , cô thường nằm ngủ vào những lúc trời mưa nhưng lại không ngủ được .
“ Không ngờ có thể tìm thấy cô ở đây “ – giọng nói đó lại cất lên , đó là một người đàn ông trung niên trong một bộ vest . Cô nhìn ông một hồi với ánh mặt kỳ lạ.
“Bộ tôi là người lạ sao , cô Flander ?” – người đàn ông hỏi lại, ông cũng thấy lạ khi cô nhìn ông với ánh mắt khó hiểu .
“Ông đến đây làm gì ?” – Mãi cô mới cất tiếng .
“Ồ , cô hỏi tôi ư ?” – người đàn ông ngạc nhiên “ Hiếm khi thấy cô nói .Tôi đến đây để thông báo với cô rằng cái khu nhà này sẽ bị phá để xây một khu trung tâm thương mại , có lẽ cô ..”
“Tôi sẽ không về nhà Flander .”
“Nhà Flander ? Ý tôi muốn nói là cô sẽ phải tìm một chỗ khác .”
“Thế còn được.”

……
…….
“Tại sao cô lại không muốn về nhà Flander ?” – người đàn ông lâu rồi mới gan dạ hỏi cô câu này . Từ trước , mỗi khi ông nhắc đến chuyện này , cô đều tức giận.
Cô im lặng
Có lẽ đây là điều tốt vì ít ra cô không túm cổ ông và ném đi theo như ông nghĩ.
“6 năm trước , tôi nghe đồn cô có chuyện không tốt với nhà Flander ,ông Salvatore Flander đã chết.”
Khi nghe đến cái tên “Salvatore Flander” , tim cô bỗng thắt lại.
“Cơn sốc đó đã làm tổn thương cô phải không ?”


“TÔI KHÔNG CÓ CHA MẸ !TÔI KHÔNG CÓ GIA ĐÌNH! NẾU HỌ KHÔNG CẦN TÔI THÌ TÔI CŨNG KHÔNG CẦN HỌ !”


Ông chợt nhớ lại cái ngày mà ông gặp cô . Cô giống y như một đứa trẻ mồ côi , không cha không mẹ. Chắc hẳn cô đã rất buồn khi ông Salvatore chết nên cô không muốn về nhà Flander nhưng cũng không muốn vào trại trẻ,thậm chí cô còn bác bỏ cái họ “Flander” đi và bảo rằng mình không có tên . Hiệp hội bảo vệ trẻ em đã cho cô một mái nhà và ông làm người bảo hộ của cô.
“Cô vốn cũng là con nuôi của ông ta , thật đáng buồn là ông lại ra đi quá sớm khi cô mới bắt đầu cảm nhận được sự hạnh phúc khi có gia đình.”
“Hy vọng bao nhiêu………
………….Khi sụp đổ……………
………….Sẽ thất vọng bấy nhiêu”

“Này , tại sao ông lại đồng ý làm bảo hộ của tôi” – cô mới đổi chủ đề
“Cái này người ta gọi là công việc , không thể muốn hay không muốn được .”
“Đời chán thật , người ta phải làm những điều mà mình không muốn . Nếu vậy sao không chết quách đi cho nó rảnh nợ .”
“Thế còn cô ? Nếu cô nghĩ cuộc đời này nó chán thế sao không tự vãn đi ? Đúng như cô nói , cuộc đời này sống làm gì cho nó thêm khổ, chết đi có phải nhẹ nhàng hơn không ?”
Bị hỏi vặn lại , cô mới ức chế và quay người đi
“Bản thân cô còn chả biết . Cái này thì khó nói , nó hơi giống như niềm tin vào cuộc sống . Con người luôn tin rằng sau cơn mưa trời sẽ sáng và hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn .”
“Niềm tin ?”
Người đàn ông mới đứng dậy và mở cánh cửa .
“Có thể cô không muốn vì cô có niềm tin hay là tin vào thứ gì đó .”
Ông ta đóng sầm cửa lại , cô nhìn ra phía cửa sổ , trời hình như đã tạnh , những ánh nắng bắt đầu lấp ló từ đám mây.

“Tin ư ?”


*******************

"Con bé hình như có gì đó thay đổi ? Như nó đã tìm thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi"




Echo muốn có vài lời , nếu bạn nào mà truyện thấy nhiều tình tiết phần 1 và phần 2 không giống nhau hoặc vô lý thì Echo muốn nói rằng , tất cả các tình tiết của 2 phần đều quan trọng như nhau và không thừa đâu, Echo chỉ muốn người đọc phải suy nghĩ 1 chút . Bản thân Echo đã nhiều lần cân nhắc và lúc viết phần 2 , Echo cũng phải đọc lại phần 1 rất nhiều để cố không làm một số chi tiết bị thừa. Còn các khúc mắc thì Echo sẽ cố gắng từ từ giải thích vì hiện tại còn chưa đến 1 nửa truyện
Echo chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Echo_of_Noise] Forgotten    

Về Đầu Trang Go down
 
[Echo_of_Noise] Forgotten
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Anime - Manga Vietnam fanclub :: Writings :: Project-
Chuyển đến